Đơn xin cho con học dốt nói thay nỗi lòng của mẹ

Mong muốn con học giỏi là điều chính đáng của các cha mẹ nhưng vì thế mà nhồi nhét con học ngày, học đêm, chạy theo “bệnh thành tích” thì có thể đem đến hậu quả đáng tiếc cho con. Con của người mẹ trong bài viết này đã vượt qua những năm tháng học cấp 1, cấp 2 với kết quả như bố mẹ mong đợi là đạt học sinh giỏi. Mọi chuyện chỉ thay đổi hoàn toàn khi con học đến lớp 10 và không thể giữ vững phong độ, điểm số giảm thê thảm.

don-xin-cho-con-hoc-dot-noi-thay-noi-long-cua

Chỉ đến khi đứa con lớp 10 cố gắng tự tử vì sợ làm cha mẹ nhục nhã, người mẹ mới bừng tỉnh.

Nguyễn Ngọc Thạch (bút danh Jade) là một cây viết trẻ, đồng thời cũng đang làm việc trong lĩnh vực marketing tại TP HCM. Thạch được biết đến với nhiều bài viết về đề tài “nhạy cảm” dưới góc nhìn thẳng của một người trẻ dám nói dám làm. Mới đây, trên trang cá nhân, anh đã chia sẻ một lá thư viết giùm nỗi lòng của nhiều bậc cha mẹ về chuyện con cái học hành, thu hút sự quan tâm đặc biệt. Bài viết có tiêu đề Đơn xin cho con tôi học dốt.

Tuy chưa có con nhưng bằng chính trải nghiệm thực tế của mình khi còn đi học và mỗi ngày lại được nghe các chị bạn tâm sự hay khi quan sát em gái, em họ phải đối mặt với áp lực thi cử, Thạch đã chỉ ra nhiều sai lầm của cha mẹ. Mượn lời một người mẹ, anh viết: “Tôi cũng như bao nhiêu người mẹ khác, thường quên rằng con mình là một bản thể duy nhất và độc lập, không giống bất kỳ ai… nên tôi vẫn thường so sánh nó với con chú Sáu hàng xóm, con chị Ba tổ trưởng… để khi con tôi được 8 điểm, tôi trách nó là sao không được 10 điểm như con chú Sáu… Nó, con tôi, chưa bao giờ nhận được lời khen nào từ tôi, thay vào đó là những lời trách cứ vì sao không giỏi bằng những đứa trẻ xung quanh. Và con tôi rơi vào trầm cảm từ đó… thật tuyệt vọng biết bao khi mọi cố gắng của mình đều bị người thân khước từ nhìn nhận”.

Mong muốn con học giỏi là điều chính đáng của các cha mẹ nhưng vì thế mà nhồi nhét con học ngày, học đêm, chạy theo “bệnh thành tích” thì có thể đem đến hậu quả đáng tiếc cho con. Con của người mẹ trong bài viết này đã vượt qua những năm tháng học cấp 1, cấp 2 với kết quả như bố mẹ mong đợi là đạt học sinh giỏi. Mọi chuyện chỉ thay đổi hoàn toàn khi con học đến lớp 10 và không thể giữ vững phong độ, điểm số giảm thê thảm.

Người mẹ than thở rằng: “Con tôi không thể giỏi đều mười mấy môn học nhà trường yêu cầu, cháu rất cố gắng học để giỏi toán, hoá, sinh vì thích trở thành bác sĩ dù rằng nghề đó học lâu, chi phí cao và hiểm nguy trùng điệp. Nhưng các môn khác cháu không thể giỏi, cháu chạy chậm do thể lực yếu, cháu viết văn không tốt, lúng túng về diễn đạt, cháu không thuộc được hết ngày nào quân ta thắng quân địch, quân ta chết bao nhiêu, quân địch bể bao nhiêu xe tăng… cháu không thể nhớ, thầy cô ạ… và điểm số của cháu ở những môn không phải thế mạnh chỉ là bốn, năm điểm”.

Với tâm lý giống như nhiều phụ huynh khác, người mẹ cảm thấy như “người điên” vì mặc cảm con không học giỏi. Thậm chí, chị thấy “rất ngại khi được anh trưởng phòng hay chị đồng nghiệp hỏi về thành tích học tập của con mình”. Chị sợ “ánh mắt dè bỉu”, sợ “tiếng đời, cái lắc đầu thông cảm”… Và từ đó, chị quyết tâm giúp con “học giỏi” bằng mọi giá. Chị tìm đến tận nhà thầy cô để năn nỉ cho con mình đi học thêm. “Thầy nói lớp đầy, không còn chỗ, tôi van xin để con mình kê thêm cái ghế ngồi trong lớp… Học nhà thầy chưa đủ, tôi đăng ký trung tâm cho cháu học. Lịch của cháu là học ở trường sáng – chiều, tối đến trung tâm; thứ bảy, chủ nhật thì học nhà thầy… cốt yếu chỉ để con tôi giỏi lại ở những môn còn lại, đạt trên 6,5 và trở thành học sinh giỏi”.

“Quả ngọt” cho tất cả những cố gắng đó của người mẹ chưa thấy đâu thì đứa con đã không thể chịu đựng được áp lực đè nặng và cuối cùng: “Cháu đã cố tự tử đêm qua” vì “sợ rằng bản thân không phải là học sinh giỏi sẽ làm cha mẹ nhục nhã”.

Người mẹ lúc này mới chợt bừng tỉnh để “nhận mọi khuyết điểm về phần mình” và “quyết định cho cháu nhà là học sinh dốt, không giỏi, không tiên tiến”. Mặc dù chị biết điều này sẽ làm ảnh hưởng tới thành tích thi đua của lớp, của trường nhưng “bằng trái tim người mẹ, tôi muốn cứu con mình ra khỏi vòng xoáy của thứ áp lực học hành phụ huynh đang tự đè nặng lên vai những đứa trẻ”.

Trải qua nhiều sự việc và cung bậc cảm xúc, người mẹ đã nhận ra rằng những đứa trẻ như con của chị “chỉ cần mang hoài bão, ước mơ và đam mê của bản thân, không cần gánh bất kỳ thứ sĩ diện hão nào của gia đình hay dòng tộc. Những đứa trẻ đó, có ưu khuyết, cần được định hướng để lựa chọn thứ phù hợp với bản thân, không cần phải trở thành một siêu nhân để giỏi đều tất cả các môn học. Điều mà tôi tin rằng ngay cả thầy cô cũng không thể làm được. Những đứa trẻ đó, là con người… không hoàn hảo, nhưng sự không hoàn hảo đó nhắc nhở chúng phải tự hoàn thiện mỗi ngày dài trong đời”.

Nói về bài viết của mình, tác giả Ngọc Thạch muốn nhắn nhủ đến các bậc phụ huynh là hãy bỏ nhiều thời gian dành cho con mình hơn, đừng đẩy hết trách nhiệm giáo dục, cho nhà trường, thầy cô. Hãy quan sát, hiểu rằng con mình là một cá thể độc lập và duy nhất về suy nghĩ, tìm hiểu, nói chuyện, chia sẻ và định hướng, hiểu rõ nhu cầu của con để có cách dạy con phù hợp, không phải đem cách giáo dục con của người này áp lên con của mình thì sẽ thành công. Học là để bản thân chúng ta hiểu hơn về con người, về cuộc đời, và từ sự hiểu đó, chúng ta sống bao dung hơn, hạnh phúc hơn. “Thay vì trách nền giáo dục, chờ đợi sự đổi thay từ trên, thì cách dễ nhất và tốt nhất để thay đổi chính là từ tư duy của các bậc phụ huynh”, cây viết 8x chia sẻ.